nợ?
để quên đi một thứ gì đó, thứ duy nhất chúng ta có thể làm là để chúng trở thành quên lãng theo thời gian, với những thứ tình cảm mà vào lúc đó, ta tưởng chừng như nếu không có nó, ta sẽ không thể nào vượt qua, rằng ta cần nhó như hơi thở của chính ta, rằng ta sẽ mục rũa theo thời gian nếu không có thứ hơi thở ấy, nhưng không, không tình cảm nào ngoài tình cha mẹ đủ thiêng liêng để có thể chiến thắng thời gian, đương nhiên với một thứ tình cảm đẹp đẽ và chân thành ấy, nếu có chúng thì đương nhiên hẳn là rất tuyệt vời, nó sẽ làm cho ta tươi tắn, rạng rỡ, mạnh mẽ và tràn đầy nhựa sống, làm cho ta cảm thấy yêu cuộc đời và cuộc đời cũng sẽ yêu ta nhiều hơn, đâu dễ gì gặp được một người mà ta cảm thấy mình đồng cảm chỉ sau một cuốn sách, và dòng tâm sự, đọc những trjang thái trong bản tin của cậu ấy, và đôi lần gặp mặt, thứ tình cảm ấy là thật, rung động ấy là thật, nhưng khoảng cách ấy là thật, và thứ cậu ấy có để làm cho ta rung động ta lại chưa đủ có để có thể ở chiều ngược lại, làm cậu ...